Tâm Kịch Việt Nam là một cộng đồng chuyên môn và học tập, hướng đến việc phát triển, ứng dụng và lan tỏa Tâm Kịch, Đo lường tương tác xã hội và Trị liệu Nhóm tại Việt Nam.
Dựa trên công trình nghiên cứu của J. L. Moreno.
Tâm Kịch (Psychodrama): Khi trải nghiệm trở thành con đường dẫn đến thấu hiểu
Có những điều con người có thể kể lại bằng lời.
Nhưng cũng có những điều chỉ thực sự được chạm tới khi được sống lại trong một không gian đủ an toàn.
Tâm Kịch (Psychodrama) là một phương pháp làm việc với con người thông qua hành động, được phát triển bởi bác sĩ tâm thần Jacob Levy Moreno vào đầu thế kỷ XX. Thay vì chỉ nói về những trải nghiệm đã qua, Tâm Kịch tạo điều kiện để chúng được hiện diện trở lại trong không gian nhóm thông qua sắm vai, chuyển động, hình ảnh và tương tác.
Tên gọi “Psychodrama” được ghép từ hai từ Hy Lạp: psyche (tâm hồn, đời sống nội tâm) và drama (hành động). Theo nghĩa đó, Tâm Kịch có thể được hiểu như “sự vận động của tâm hồn trong hành động”. Đây không phải là sân khấu biểu diễn, cũng không phải là việc diễn xuất để giải trí. Đó là một phương pháp khám phá trải nghiệm con người thông qua sự tham gia trực tiếp của cơ thể, cảm xúc, trí tưởng tượng và các mối quan hệ.
Vượt ra ngoài việc kể câu chuyện
Trong nhiều phương pháp trị liệu, con người kể lại câu chuyện của mình.
Trong Tâm Kịch, câu chuyện ấy có thể được đưa lên sân khấu.
Một cuộc đối thoại chưa từng diễn ra.
Một lời chia tay chưa từng được nói.
Một cuộc gặp gỡ với chính mình của nhiều năm trước.
Một hình ảnh về tương lai còn chưa xuất hiện.
Những điều ấy có thể được tái hiện bằng hành động, trong sự hỗ trợ của nhóm và người điều phối.
Tâm Kịch xuất phát từ một quan sát đơn giản nhưng sâu sắc của Moreno: đôi khi thấu hiểu không đến từ việc suy nghĩ nhiều hơn về trải nghiệm, mà từ việc bước vào trải nghiệm ấy theo một cách khác.
Tính ngẫu hứng và sáng tạo – Trái tim của Tâm Kịch
Nền tảng triết lý của Tâm Kịch nằm ở niềm tin rằng con người có khả năng sáng tạo và đổi mới trong cách đáp ứng với cuộc sống.
Moreno cho rằng sự phát triển tâm lý không chỉ đến từ việc nhận ra điều gì đã xảy ra trong quá khứ, mà còn từ khả năng tạo ra một phản ứng mới trước những khuôn mẫu cũ. Ông gọi nguồn lực này là spontaneity – tính ngẫu hứng, và xem nó như chất xúc tác cho sự sáng tạo và thay đổi.
Từ góc nhìn đó, Tâm Kịch không chỉ quan tâm đến vấn đề hay triệu chứng. Nó quan tâm đến những khả năng còn chưa được sống, những vai trò còn chưa được phát triển và những cách hiện diện mới mà con người có thể khám phá.
Một phương pháp của mối quan hệ
Tâm Kịch được thực hành chủ yếu trong bối cảnh nhóm.
Nhưng trọng tâm của nó không phải là đám đông.
Trọng tâm là mối quan hệ.
Mối quan hệ với chính mình.
Mối quan hệ với người khác.
Mối quan hệ với những ký ức, những mất mát, những hy vọng và những phần chưa được gọi tên trong đời sống nội tâm.
Trong không gian Tâm Kịch, nhóm không chỉ là những người quan sát. Nhóm trở thành những người đồng hành, nhân chứng và đôi khi là những người cùng tham gia vào hành trình khám phá của mỗi cá nhân. Chính vì vậy, Tâm Kịch đồng thời là một phương pháp trị liệu nhóm, một phương pháp nghiên cứu các mối quan hệ và một cách tiếp cận sâu sắc đối với đời sống cộng đồng.
Tâm Kịch ngày nay
Sau hơn một thế kỷ phát triển, Tâm Kịch hiện diện trong nhiều lĩnh vực khác nhau như trị liệu tâm lý, giáo dục, công tác xã hội, phát triển tổ chức, đào tạo lãnh đạo và xây dựng cộng đồng. Phương pháp này tiếp tục được thực hành và phát triển tại nhiều quốc gia trên thế giới.
Dù được ứng dụng trong những bối cảnh khác nhau, Tâm Kịch vẫn giữ nguyên một câu hỏi cốt lõi:
Điều gì có thể xảy ra khi con người được gặp lại câu chuyện của mình không phải như một người kể chuyện, mà như một người đang sống trong câu chuyện ấy — với đủ sự hiện diện, kết nối và khả năng sáng tạo để viết tiếp một chương mới?
Đó chính là lời mời mà Tâm Kịch gửi đến mỗi người bước vào không gian của nó.